Aamchi Mumbai Aahe

Mumbai railway stations are a delightful treat to the eye. People of varied backgrounds, ages and genders can be seen in an ironic amicable but fierce manner. Rush hours resemble battlefields, with hundreds of people fighting for a place in compartments made for some 70 odd people. However, stations provide a brilliant school for learning new experiences via human actions.

Crowded Mumbai Local Train

Waiting for a train, usually does not count for more than 10 minutes owing to the frequency and number of trains. I usually plug in to my iPod and gaze around and I was indeed doing the same when I heard the train coming and I stepped back because it was not the one I wished to board. Now, I stood and saw as people poured out like ants rushing for a jar of honey. In the midst of all this, I saw a beautiful scene. A blind old man was trying to board the train but could not find the handicap compartment. A man, who had clambered onto the train with great difficulty, got down and guided the old man to the handicap compartment. This scene was however ruined moments later when he re boarded the train. He was dangling by the door when the train started and a young man came dashing out of nowhere to board the train. It was obvious that he really needed to take that train because trains ran at an average of like say every 3 minutes. Instead of helping the man by pulling him onto the train, he blankly stared at the running man as if he loathed him. The man could only pant and give dirty looks to the train as it crooned into the distance.

I am not here commenting on the ironic yet contrasting nature of these actions. What I wish to highlight is the unique spirit the city and its citizens have which makes us different from the hoard of metropolitan cities. Mumbai always stands out for its free spirit which exemplifies revelry. Throw us into any situation and we bounce back. No tragedy can stop us from going back to life but at the same time no happy moment can tackle our grief. Sapno ki nagri is a perfectly apt term to describe Mumbai and its citizen because it is indeed on dreams, that our city and we ourselves live our lives.

 Athi me jaato!

http://www.cpmtree.com/serv/tag.js Javascript Disabled


  1. Lời này vừa ra, ngọc giản lập tức phát ra âm thanh ông ông, nháy mắt rời tay bay ra, như một đạo hồng quang, trực tiếp tiến vào trong thung lũng.

    Nháy mắt khi ngọc giản bay vào trong sơn cốc, tiếng ông ông này bỗng nhiên càng lớn hơn nữa. Đúng lúc đó, chỉ thấy một sợi tơ màu đỏ từ trong ngọc giản bay ra, hơi dừng một chút. Âm thanh ầm ầm vang lên, sau đó ngọc giản kia lập tức bắt đầu mấp máy quỷ dị. Gần như chỉ trong chớp mắt, tốc độ mấp máy lập tức nhanh hơn, cuối cùng như hoa tàn ra, hoá thành vô số sợ tơ màu đỏ bỗng nhiên khuếch tán, hướng về nam tử áo trắng đang dãy dụa trên mặt đất lao xuống.
    dong tam mu lậu cho thuê nhà trọ cho thuê nhà trọ nhạc sàn cực mạnh tư vấn pháp luật qua điện thoại công ty luật ở hà nội số điện thoại tư vấn pháp luật dịch vụ thành lập doanh nghiệp
    Tốc độ của hồng sắc này cực nhanh, nhoáng cái đã tới trước người nam tử áo trắng, nhưng không lao vào trong cơ thể hắn ra mà nhanh chóng đan xen với nhau, mở ra thành một tấm lưới màu đỏ, bao vây mấy trượng xung quanh nam tử đó lại.

    Lúc này, hai mắt của Thạch Phương Trưởng lão Đại La Kiếm Tông chợt loé lên, trong miệng hét lớn:
    - Phong!


Post a Comment

Thank You For Your Feedback.

Popular Posts